Tools
Login
You are here: Trang chủ » KHÁM PHÁ » Kinh Phật » Trì Tụng Kinh Dược Sư: Quyển thượng
Thứ bảy, 18 Tháng 11 2017
Xem kết quả: / 1
Bình thườngTuyệt vời 

Trì Tụng Kinh Dược Sư: Quyển thượng

Email In PDF.

KINH DƯỢC SƯ LƯU LI QUANG THẤT PHẬT BẢN NGUYỆN CÔNG ĐỨC

TVHQ 16 Tháng 1 2010 Thích Nguyên Chơn

Hán dịch: đời Đường, Tam tạng sa-môn Nghĩa Tịnh, chùa Phật Quang
Việt dịch: Tì-kheo Thích Nguyên Chơn


Đúng thật như thế, chính tôi được nghe: Một thời Đức Phật đi khắp các nước giáo hóa chúng sanh, dần dần đến thành Quảng Nghiêm an trú nơi cội Nhạc Âm. Bấy giờ vô lượng đại chúng vây quanh, cung kính lắng lòng nghe Ngài thuyết pháp. Trong đó có tám ngàn đại tì-kheo, ba vạn sáu ngàn bậc đại bồ-tát, với các thượng thủ: Văn-thù-sư-lợi, bồ-tát Quán Âm, bồ-tát Từ Thị, bồ-tát Thiện Hiện, bồ-tát Đại Huệ, bồ-tát Minh Huệ, bồ-tát Sơn Phong, bồ-tát Biện Phong, Trì Diệu Cao Phong, Bất Không Siêu Việt, ngài Triệt Diệu Âm, ngài Thường Tư Duy, ngài Chấp Kim Cang; lại có rất nhiều quốc vương đại thần, các bà-la-môn, nam nữ cư sĩ và tám bộ chúng: trời, rồng... tham dự. Giáo pháp Thế Tôn giảng nói hôm nay, đoạn đầu đoạn giữa và đoạn sau cùng, đều rất cao siêu, văn nghĩa tuyệt diệu, thuần một đặc tánh, hoàn thiện trong sáng, Phạm hạnh thanh tịnh. Đức Phật nói pháp, khiến cho tất cả đồng được lợi ích, đầy đủ hạnh nguyện rộng lớn vi diệu, đạt đến bồ-đề.
Bấy giờ bồ-tát Văn-thù-sư-lợi, y lộ vai phải, nương oai thần Phật, đứng dậy cung kính chắp tay bạch rằng:
Bạch Đức Thế Tôn! Từ lúc phát tâm bồ-đề vô thượng cho đến hôm nay, đã thành Chánh giác, Ngài đã trải qua vô lượng trần kiếp, hẳn đã thấy biết tất cả cõi Phật. Cúi xin Thế Tôn vì chúng hội đây và các chúng sanh ở đời vị lai, rủ lòng từ bi nói về công đức bản nguyện danh hiệu, cõi nước trang nghiêm, phương tiện khéo léo của mỗi Đức Phật, để ai nghe đến, nghiệp chướng tiêu trừ, cho đến không còn lui sụt đạo lớn Vô thượng bồ-đề.
Thế Tôn khen ngợi Văn-thù-sư-lợi: “Hay thay! Hay thay! Văn-thù-sư-lợi! Vì lòng đại bi, ông đã thương xót, nghĩ nhớ đến các chúng sanh đầy dẫy nghiệp chướng bệnh tật, sầu bi khổ não, muốn giúp tất cả mãi được an vui, nên mới thỉnh Ta nói về công đức bản nguyện danh hiệu, cõi nước trang nghiêm của mỗi Đức Phật. Chính sức oai thần của các Như Lai, khiến ông thưa hỏi những việc như thế. Ông hãy lắng nghe và suy nghĩ kĩ, Ta sẽ nói rõ cho ông được biết.”
Văn-thù-sư-lợi bạch Đức Phật rằng: “Cúi xin Thế Tôn từ bi chỉ dạy, chúng con nay đang tha thiết muốn nghe!”
Đức Phật dạy rằng: “Văn-thù-sư-lợi! Về phương đông xa, cách đây khoảng bốn hằng sa cõi Phật có một thế giới tên là Thắng Quang. Giáo chủ cõi ấy hiệu là Thiện Danh Xưng Cát Tường Vương Như Lai, Ứng Chánh Đẳng Giác, Minh Hạnh Viên Mãn, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Trượng Phu, Điều Ngự Sĩ, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn. Ngài ngồi trên tòa sư tử bảy báu vô cùng quí giá diễn nói diệu pháp, vô lượng bồ-tát Bất thoái chuyển địa đang vây quanh nghe. Văn-thù-sư-lợi! Cõi nước Thắng Quang hoàn toàn thanh tịnh, dài rộng bằng nhau, mỗi chiều đo khoảng trăm ngàn do-tuần, mặt đất bằng phẳng, bằng vàng Thiệm-bộ, hương trời thơm ngát; lại không có các nẻo đường xấu ác, không có người nữ và cả sỏi đá, cùng những gai gốc. Nơi này còn có các hàng cây báu, hoa trái sum suê; rất nhiều hồ tắm tạo bằng vàng bạc, trân châu và các loại vật báu khác.
Văn-thù-sư-lợi! Bồ-tát cõi này đều hóa sanh từ hoa sen bảy báu. Cho nên những người lòng tin trong sáng thì nên nguyện sanh về cõi nước ấy. Đức Phật Như Lai, Ứng Chánh Đẳng Giác từ lúc phát tâm hành đạo bồ-tát đã từng phát tám thệ nguyện rộng lớn:
- Nguyện lớn thứ nhất: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh bị những căn bệnh sốt rét trùng độc, ma quỉ bức hại mà một lòng niệm danh hiệu của Ta, nhờ sức niệm ấy, bệnh tật tiêu trừ, cho đến chứng đắc Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ hai: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh bị những chứng bệnh điếc đui câm ngọng, lác hủi si cuồng, mà một lòng niệm danh hiệu của ta, nhờ sức niệm ấy, bệnh tật tiêu trừ, các căn đầy đủ, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ ba: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh bị tham sân si trói buộc bức ép, tạo tội Vô gián và các việc ác, phỉ báng chánh pháp, chẳng tu pháp thiện, lẽ ra phải rơi thẳng vào địa ngục, chịu nhiều thống khổ, một lòng xưng niệm danh hiệu của Ta, nhờ sức niệm ấy mà tội Vô gián và các nghiệp chướng đều được tiêu trừ, không đọa cõi ác, sanh vào cõi người, và lên cõi trời, hưởng những niềm vui cho đến chứng đắc Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ tư: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh không có y phục đủ che thân thể, không có lương thực nuôi sống qua ngày, không có âm nhạc để cùng vui chơi, không có hương hoa, chuỗi ngọc trang sức, không có ngọa cụ, vật dụng của cải, niệm danh hiệu ta, nhờ sức niệm ấy, tất cả mọi thứ đều được đầy đủ, cho đến chứng được đạo Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ năm: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh bị những nạn lớn gông cùm xiềng xích, trói buộc thân thể, lại bị đánh đập đớn đau khổ sở, một lòng xưng niệm danh hiệu của Ta, nhờ sức niệm ấy, thoát những nỗi khổ, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ sáu: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh vào nơi nguy hiểm, sắp bị thú dữ: sư tử cọp beo, gấu sói rắn độc, bò cạp rít sên, làm hại thân mạng, kêu gào khóc lóc, vô cùng khổ não, một lòng xưng niệm danh hiệu của ta, nhờ sức niệm ấy, không còn những nỗi sợ hãi kinh hoàng, lại khiến thú dữ đều khởi lòng từ, luôn được an vui, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ bảy: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh, vì việc tranh tụng khiến tâm sầu buồn, lo lắng khổ sở, một lòng xưng niệm danh hiệu của Ta, nhờ sức niệm ấy, hai bên hòa giải, cùng khởi lòng từ, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ tám: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh, đang trên biển lớn, bị bão thổi dạt, lênh đênh đây đó, không bến neo đậu, lo lắng khốn khổ, một lòng xưng niệm danh hiệu của ta, nhờ sức niệm ấy, tùy ý đến được những nơi an ổn, hưởng thụ niềm vui, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
Văn-thù-sư-lợi! Đó là tám nguyện rộng lớn cao cả của Đức Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác phát ra trong khi tu đạo bồ-tát. Từ lúc phát tâm, đến thành Chánh giác, Thế Tôn đã dùng sức định giáo hóa vô lượng chúng sanh, cúng dường chư Phật, trang nghiêm cõi Phật, bồ-tát quyến thuộc thảy đều viên mãn. Phước đức như thế không thể nghĩ bàn, chỉ các Đức Phật, các vị bồ-tát Nhất sanh bổ xứ mới biết mà thôi; còn hàng Thanh văn và các Độc giác, dù trải nhiều kiếp vẫn không thể biết.
Văn-thù-sư-lợi! Nếu những nam nữ lòng tin thanh tịnh, hoặc là quốc vương, đại thần trưởng giả, cư sĩ quan viên, muốn cầu phước đức, đoạn trừ phiền não, mà niệm danh hiệu Thiện Danh Xưng Cát Tương Vương Như Lai, cung kính cúng dường, đọc tụng kinh này, thì những tội ác, nghiệp chướng sâu dày và các bệnh khổ, thảy đều tiêu trừ, ước nguyện tùy tâm, được Bất thoái chuyển, cho đến chứng đắc Vô thượng bồ-đề.
Văn-thù-sư-lợi! Về phương đông xa, cách đây hơn năm hằng hà sa cõi Phật có một thế giới tên là Diệu Bảo. Giáo chủ cõi ấy hiệu là Bảo Nguyệt Trí Nghiêm Quang Âm Tự Tại Vương Như Lai, Ứng Chánh Đẳng Giác, hiện đang thuyết pháp Đại thừa sâu xa, vô lượng bồ-tát vây quanh kính nghe. Khi mới phát tâm hành đạo bồ-tát, Ngài đã lập tám hạnh nguyện rộng lớn.
- Nguyện lớn thứ nhất: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh, hoặc vì thương nghiệp, trao đổi bán buôn, hoặc vì nông trang, cày cấy gieo trồng mà lòng lo lắng, khổ não buồn phiền, bỏ việc tu tập bồ-đề thù thắng, không thể vượt qua dòng sông sanh tử, phải chịu muôn ngàn đớn đau khổ sở, mà niệm hiệu ta, nhờ sức niệm ấy, đầy đủ y phục, những thức uống ăn, vật dụng sinh hoạt, tiền tài bảo vật; thêm lớn căn lành, không còn rời xa tâm đại bồ-đề, thoát khỏi đường ác, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ hai: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu các thế giới trong khắp mười phương, có những chúng sanh nào bị lạnh nóng, đói khát bức ép, thân tâm phải chịu nhiều nỗi đớn đau, mà một lòng niệm danh hiệu của ta, nhờ sức niệm ấy, tất cả tội nghiệp đời trước tiêu trừ, không còn khổ đau, thọ hưởng niềm vui cõi trời cõi người, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ ba: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu các thế giới trong khắp mười phương, những người nữ nào bị thói đa dâm che mờ tâm tánh, nhiều lần mang thai, vô cùng nhàm chán, đến lúc sinh nở lại chịu đớn đau, mà nghe tên Ta, rồi liền xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, các khổ không còn, sau khi qua đời sanh làm thân nam, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ tư: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có những người, hoặc cùng cha mẹ, hoặc cùng anh em, chị em vợ con, bạn bè thân thuộc vào nơi nguy hiểm, sắp bị giặc cướp làm hại đến thân, chịu nhiều khốn khổ, hễ nghe tên Ta rồi liền xưng niệm, nhờ oai lực ấy, thoát khỏi hoạn nạn, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ năm: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh, vì những công việc phải đi trong đêm, bị các quỉ thần xấu ác nhiễu loạn, trong lòng lo sợ, hễ nghe danh Ta, rồi liền xưng niệm, nhờ oai lực ấy, mà đến được nơi an bình sáng sủa, quỉ thần xấu ác lại khởi lòng từ, thoát khỏi hiểm nạn, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ sáu: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh tạo các nghiệp ác, không tin Tam bảo, trí tuệ tối tăm, không tu pháp thiện, không hành các pháp, căn-lực-giác đạo, niệm-định-tổng trì, hễ một lòng niệm danh hiệu của Ta, nhờ sức niệm ấy, trí tuệ tăng trưởng, tu học trọn vẹn ba mươi bảy phẩm, tin sâu Tam bảo, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ bảy: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh, ưa pháp thấp kém, tu tập Tiểu thừa, phế bỏ Đại thừa vô thượng vi diệu, hễ một lòng niệm danh hiệu của Ta, liền chuyển tâm ý, xả bỏ kiến chấp Tiểu thừa thấp kém, không còn lui sụt đạo Vô thượng giác, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ tám: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh, do sức nghiệp ác từ nhiều đời trước, thấy kiếp sắp tận, lửa lớn sắp nổi, buồn rầu lo sợ, khóc lóc kêu gào, chịu nhiều thống khổ, không nơi gá nương, hễ một lòng niệm danh hiệu của ta, thì những lo buồn, khổ đau tiêu trừ, thân tâm an vui, sau khi mạng chung, sanh vào hoa sen trong cõi của ta, luôn tu pháp thiện, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
Văn-thù-sư-lợi! Đó là tám nguyện rộng lớn cao cả của Đức Như Lai, Ứng Chánh Đẳng Giác phát ra trong khi hành đạo bồ-tát. Cõi nước Diệu Bảo rộng lớn sạch sẽ và rất trang nghiêm, mặt đất bằng phẳng như lòng bàn tay. Cây tỏa hương trời mọc thành từng hàng, hoa trời phủ đầy, nhạc trời reo vang, linh trời treo khắp, châu báu cõi trời đính tòa sư tử và khảm vào các hồ tắm trang nghiêm. Cõi nước Diệu Bảo không có người nữ, cùng các phiền não; mặt đất mềm mịn, không có sỏi đá, các vị bồ-tát đều từ hoa sen mà hóa sanh ra. Chúng sanh cõi này, chỉ cần nghĩ tưởng liền có đầy đủ thức ăn thức uống, y phục vật dụng, các món thường dùng. Tất cả tùy tâm hiện ra trước mặt. Vì thế gọi là thế giới Diệu Bảo.
Văn-thù-sư-lợi! Nếu có nam nữ lòng tin thanh tịnh, hoặc là quốc vương, vương tử-đại thần, phụ tướng-cung nữ suốt ngày trọn đêm, một lòng tha thiết, cung kính cúng dường và niệm danh hiệu của Đức Phật ấy, đồng thời tạo tượng Ngài để tôn thờ, dâng cúng hoa thơm, âm nhạc hát ca, hương đốt hương thoa, trong bảy ngày đêm giữ mình sạch sẽ, thọ tám trai giới, khởi lòng từ bi đối với chúng sanh, rồi nguyện sanh về cõi nước Diệu Bảo, thì đức Quang Âm Tự Tại Vương Phật và các bồ-tát âm thầm bảo vệ, khiến cho tội nghiệp người ấy tiêu trừ, không còn lui sụt đạo lớn bồ-đề, tâm tham sân si dần dần nhẹ mỏng, không còn bệnh hoạn, tuổi thọ tăng thêm, những điều mong cầu đều được thành tựu, kẻ oán người thù, tùy thuận mừng vui. Hiện đời thành tựu niệm-định tổng trì, đời sau hóa sanh vào hoa sen báu, trong cõi tốt đẹp, của đức Quang Âm Tự Tại Vương Phật. Văn-thù-sư-lợi! Ông nên biết rằng, danh hiệu Phật ấy oai đức như thế, nếu ai nghe được, ước nguyện sẽ thành.
Văn-thù-sư-lợi! Về phương đông xa, cách đây hơn sáu hằng sa cõi Phật, có thế giới là Viên Mãn Hương Tích. Giáo chủ cõi ấy hiệu là Kim Sắc Bảo Quang Diệu Hạnh Thành Tựu Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác, hiện đang thuyết pháp, vô lượng bồ-tát vây quanh lắng nghe. Khi Ngài phát tâm hành đạo bồ-tát, lập bốn nguyện lớn:
- Nguyện lớn thứ nhất: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh làm nghề giết mổ, sát hại sinh vật, do nghiệp ác này, sau khi qua đời, lẽ ra phải rơi vào trong địa ngục, hoặc được thân người thì cũng chết yểu, bệnh tật đớn đau, hoặc bị nước cuốn, hoặc bị lửa thiêu, hoặc trúng thuốc độc, dẫn đến cái chết, mà nghe danh ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, nghiệp ác tiêu trừ, không còn bệnh khổ, chết yểu chết oan, khoẻ mạnh sống lâu, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ hai: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh gây nhiều nghiệp ác, trộm cắp tài vật, sau khi qua đời, lẽ ra rơi vào trong các đường dữ, hoặc được thân người thì cũng sanh vào gia đình hèn hạ, khổ sở khốn cùng, thiếu thốn y phục, thức uống thức ăn, chịu nhiều đau khổ, mà nghe tên ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, nghiệp ác tiêu trừ, đầy đủ y phục, thức uống thức ăn, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ ba: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh, hiềm khích lăng nhục, tranh đấu lẫn nhau, mà nghe tên ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, đều khởi lòng từ, đối xử với nhau như là cha mẹ, cho đến mai sau chứng được đạo quả Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ tư: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh, bị tham sân si trói buộc che tâm, bảy chúng xuất gia và cả tại gia hủy phạm giới cấm do Phật chế định, sau khi chết đi, lẽ ra phải đọa vào trong địa ngục, nhận lãnh quả báo vô lượng khổ đau, mà nghe tên ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, nghiệp ác tiêu trừ, phiền não đoạn diệt, kính giữ thi-la, phòng hộ ba nghiệp, vĩnh viễn không mất, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
Văn-thù-sư-lợi! Đây là bốn nguyện rộng lớn cao cả mà Đức Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác phát ra trong khi tu đạo bồ-tát. Văn-thù-sư-lợi! Cõi nước Hương Tích rộng lớn vắng lặng, sạch sẽ trang nghiêm; mặt đất toàn do báu vật tạo thành, phẳng như bàn tay, luôn xông lên hương chiên-đàn thơm ngát. Lại có loại cây luôn tỏa hương thơm mọc thành từng hàng, chuỗi báu ma-ni cõi trời tuyệt đẹp, treo rủ khắp nơi; hồ tắm được khảm và trang trí nhiều báu vật cõi trời, trong đó chứa đầy nước thơm có đủ tám đặc tánh quí. Quanh hồ được treo rất nhiều tơ lụa màu sắc rực rỡ, có tám bậc thềm dùng để lên xuống thiết trí chung quanh. Chúng sanh cõi này không còn phiền não, đau khổ lo buồn, không có người nữ, phần nhiều là hàng bồ-tát Thập địa. Âm nhạc tuyệt vời không đánh tự vang, phát ra âm thanh diễn pháp Đại thừa sâu xa vi diệu, những ai nghe được sẽ không lui sụt Vô thượng bồ-đề.
Văn-thù-sư-lợi! Bởi nhờ nguyện lực và phương tiện khéo đã hành khi xưa, mà Đức Như Lai tạo nên cõi Phật vô cùng hoàn hảo, thanh tịnh trang nghiêm. Ngài ngồi nơi tòa Bồ-đề suy nghĩ: “Vào đời vị lai, hẳn nhiều chúng sanh bị tham sân si bức bách trói buộc, bệnh hoạn đớn đau, oan gia hãm hại mà bị chết oan, lại do tạo ác mà đọa địa ngục chịu nhiều thống khổ.” Đức Phật thấy những chúng sanh chịu những khổ não như thế, liền thuyết thần chú, để họ thọ trì, hầu tiêu nghiệp chướng, hiện đời lợi ích, xa lìa khổ đau, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.”
Đức Phật tuyên thuyết: Đát điệt tha, tất lệ, tất lệ, tô tất lệ, mô chiết nễ, mộc sát nễ, mục đế, tì mục đế, am mạt lệ, tì mạt lệ, mang yết lệ, hí lan nhã, yết tì át lạt đát na, yết tì tát bà át tha bà, đát nễ bát ra ma át tha bà, đát nễ mạt nại tế, mạt ha mạt nại tế, át bộ đế, át điệt bộ đế, tì đa bà duệ, tô bạt nễ, bạt ra hám ma cù hiệp khư, bạt ra hám ma trụ hiệp đế, tát bà át thế, sổ nạp ma sa bà, đát tha yết đa nẫm, sa ha.
Khi Đức Thế Tôn thuyết thần chú này, các đại bồ-tát, bốn vị thiên vương, Đế Thích-Phạm thiên…đều ca ngợi rằng: “Hay thay, hay thay! Đại Bi Thế Tôn tuyên thuyết thần chú đại hùng đại lực của Phật quá khứ, là vì muốn làm lợi ích an lạc vô lượng chúng sanh, giúp họ tát cạn biển lớn phiền não, lên bờ niết-bàn, trừ diệt tật bệnh, thành tựu ước mong.”
Đức Phật lại dạy: Nếu có nam nữ lòng tin thanh tịnh, hoặc là quốc vương, vương tử đại thần, phụ tướng cung nữ, mong cầu phước đức, tuyệt đối tin tưởng bài thần chú này, rồi hoặc đọc tụng, hoặc giảng nói nghĩa cho người khác nghe, khởi lòng đại bi với cả hàm thức, suốt ngày trọn đêm cung kính cúng dường hương hoa đèn nến, tắm rửa sạch sẽ, thọ bát quan trai, chí thành tụng niệm thì vô biên nghiệp cực nặng tiêu trừ, hiện đời lìa xa tất cả phiền não, lâm chung lại được chư Phật hộ niệm, liền được hóa sanh vào hoa sen báu ở cõi nước kia.
Văn-thù-sư-lợi! Về phương đông xa, cách đây hơn bảy hằng sa cõi Phật, có một thế giới tên là Vô Ưu. Giáo chủ cõi ấy: Vô Ưu Tối Thắng Cát Tường Như Lai, Ứng Chánh Đẳng Giác, hiện đang thuyết pháp, vô lượng vạn ức bồ-tát vây quanh cung kính lắng nghe. Cõi nước Vô Ưu rộng lớn trang nghiêm; mặt đất mềm mịn, sạch sẽ bóng loáng, báu vật tạo thành, phẳng như bàn tay, luôn xông lên hương chiên-đàn thơm ngát. Chúng sanh cõi này xa lìa phiền não, không có các từ: “lo khổ” “đường ác”, và từ “người nữ”. Nơi nơi đều có hồ tắm bằng vàng, chứa đầy nước thơm; cây báu mọc thành từng hàng thẳng tắp, hoa quả sum suê. Âm nhạc hay tuyệt không đánh tự vang, giống như cảnh trí thanh tịnh trang nghiêm nơi cõi Cực Lạc, thế giới Tây phương. Văn-thù-sư-lợi! Khi Đức Phật ấy hành đạo bồ-tát, lập bốn nguyện lớn.
- Nguyện lớn thứ nhất: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh, lòng thường lo buồn, khổ não bức bách, hễ nghe tên ta, một lòng xưng niệm, do sức niệm ấy lo buồn khổ não liền tự tiêu trừ, an ổn sống lâu, cho đến chứng đắc Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ hai: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh tạo các nghiệp ác, sau khi qua đời rơi vào địa ngục Vô gián tối tăm, chịu các khổ não, nhưng do đời trước, đã từng nghe đến danh hiệu của Ta, cho nên hôm nay, Ta phóng ánh sáng, chiếu đến người tội, người ấy thấy được ánh sáng này rồi, nghiệp chướng liền tiêu, thoát khỏi ngục khổ, sanh lên cõi trời, hoặc vào cõi người tùy tâm ý mình thọ hưởng an vui, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ ba: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh tạo các nghiệp ác: sát sanh trộm cắp, dối trá tà dâm, khiến cho hiện tại bị người đánh đập, đời sau rơi vào các cõi xấu ác, dẫu được làm người thì cũng sanh vào gia đình bần tiện, không đủ cơm áo, luôn chịu đói khát, lạnh nóng bức bách, thân thể ốm gầy, sắc diện xanh xao, quyến thuộc toàn là những kẻ bất chính, bệnh hoạn chết yểu, hễ nghe tên ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy mà mọi mong cầu đều được thành tựu, đầy đủ y phục, thức uống thức ăn, thân sắc tươi nhuận như các vị trời, quyến thuộc hiền thiện, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ tư: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có chúng sanh bị thần Dược-xoa bạo ác não loạn, đoạt lấy tinh khí, phải chịu thống khổ, mà nghe tên Ta, chí tâm xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, các Dược-xoa kia đều khởi lòng từ, tự tiện thoái lui, người ấy thoát khỏi những nỗi khổ đau, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
Văn-thù-sư-lợi! Đó là bốn nguyện, rộng lớn cao cả của Đức Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác phát ra trong khi tu đạo bồ-tát. Nếu có chúng sanh nghe được danh hiệu của Đức Phật này, rồi suốt ngày đêm một lòng xưng niệm, lễ bái cúng dường, khởi lòng từ bi đối với chúng sanh, thì những nghiệp chướng thảy đều tiêu trừ, thoát mọi khổ đau, không bệnh sống lâu, đạt được túc mạng, sanh vào hoa sen, ở cõi Vô Ưu, thường được chư thiên giúp đỡ bảo vệ.
Văn-thù-sư-lợi! Xưng niệm danh hiệu của Đức Phật ấy, đạt được vô lượng phước đức như thế. Nhưng cõi trang nghiêm, công đức thù thắng từ sức bản nguyện của Vô Ưu Tối Thắng Cát Tường Như Lai thì hàng Thanh văn, cho đến Độc giác không thể nào biết, chỉ có chư Phật mới rõ mà thôi!
Văn-thù-sư-lợi! Về phương đông xa, cách đây hơn tám hằng sa cõi Phật, có một thế giới tên là Pháp Tràng. Giáo chủ cõi ấy hiệu là Pháp Hải Lôi Âm Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác, hiện đang thuyết pháp. Cõi nước Pháp Tràng sạch sẽ trang nghiêm; mặt đất toàn do pha lê tạo thành, phẳng như bàn tay, luôn phát ánh sáng, tỏa hương thơm ngát. Thành quách xây bằng ngọc quí Đế thanh, tám con đường đi được lát vàng bạc; lầu gác-cung điện, nóc mái-cửa nẻo, cho đến lan can đều được trang trí bằng các châu báu. Cây tỏa hương trời, mọc thành từng hàng phân bố khắp nơi, trên cành giăng mắc nhiều dải lụa đẹp và linh cõi trời. Khi gió nhẹ thổi, linh báu lay động, phát ra âm thanh diễn nói các pháp: vô thường-khổ-không, và cả vô ngã. Những ai nghe được âm thanh pháp này, xa lìa tham dục, dần trừ tập khí, được định sâu xa. Lại thêm vô số hoa trời thơm ngát tung rải khắp nơi, tại bốn mặt thành có bốn ao tắm, đáy ao trải toàn cát bằng vàng ròng, chứa đầy nước thơm. Văn-thù-sư-lợi! Trong cõi Phật ấy, không có nẻo ác và cả người nữ; tất cả chúng sanh đều từ hoa sen mà hóa sanh ra, không còn phiền não. Khi Đức Phật ấy hành đạo bồ-tát, lập bốn nguyện lớn.
- Nguyện lớn thứ nhất: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có những kẻ, sinh vào gia đình, dòng họ tà kiến, không tin Tam bảo, xa lìa bồ-đề, mà nghe tên Ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, vô minh tà huệ liền được tiêu trừ, kính tin Tam bảo, không lui sụt đạo Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ hai: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu có những kẻ sinh nơi biên địa, gần gũi bạn xấu, tạo các nghiệp ác, không tu pháp lành, chưa từng nghe đến danh từ “Tam bảo”, sau khi mạng chung ắt vào đường dữ, nhưng do đã nghe danh hiệu của Ta, nhờ uy lực ấy, nghiệp chướng tiêu trừ, gặp được bạn lành, không rơi đường dữ, cho đến đạt được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ ba: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh, bởi do thiếu thốn những vật cần dùng: áo quần giường chiếu, mền mùng y phục, thức ăn thức uống, thuốc men trị bệnh, khổ não lo buồn, lại bởi kiếm tìm các vật dụng ấy mà tạo nghiệp ác, hễ vừa nghe được danh hiệu của Ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, tất cả đầy đủ đúng như ý muốn, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ tư: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh do nghiệp đời trước mà khởi tranh đấu, làm việc vô ích, như dùng cung tên, đao kiếm gậy gộc, gây thương tổn nhau, hễ vừa nghe được danh hiệu của Ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, thì cả hai bên đều khởi lòng từ, không hại lẫn nhau, chẳng khởi niệm ác, huống gì giết hại; tâm luôn hỉ xả, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
Văn-thù-sư-lợi! Đó là bốn nguyện rộng lớn cao cả của Đức Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác phát ra trong khi hành đạo bồ-tát. Nếu những nam nữ lòng tin thanh tịnh, nghe được danh hiệu của Đức Phật này, chí thành lễ lạy, cung kính cúng dường, nhớ ghi niệm tụng, thì những nghiệp chướng thảy đều tiêu trừ, không lui sụt đạo Vô thượng bồ-đề, được trí túc mạng; sanh ra nơi nào cũng đều gặp Phật, không bệnh sống lâu. Sau khi mạng chung, sanh vào thành thị, đầy đủ vật dụng, thức ăn thức uống, áo quần thuốc men… Đức Phật Thế Tôn ấy có vô lượng công đức như thế, tất cả chúng sanh một lòng nhớ nghĩ, chớ để quên sót.
Văn-thù-sư-lợi! Về phương đông xa, cách đây hơn chín hằng sa cõi Phật, có thế giới là Thiện Trụ Bảo Hải. Giáo chủ cõi ấy là đức Pháp Hải Thắng Huệ Du Hí Thần Thông Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác, hiện đang thuyết pháp. Văn-thù-sư-lợi! Khi Đức Phật ấy hành đạo bồ-tát, phát bốn nguyện lớn.
- Nguyện lớn thứ nhất: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh tạo các nghiệp ác: cày bừa đào xới, tổn hại sinh mạng các loài côn trùng, hoặc dối gạt người, hoặc ra chiến trận, chém giết đối phương, mà nghe tên Ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, thì những vật dụng sinh hoạt hằng ngày không cần tìm cầu cũng tự đầy đủ, luôn làm việc lành, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ hai: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh tạo mười nghiệp ác: sát sanh trộm cắp, dối trá tà dâm… sau khi chết đi, lẽ ra rơi vào địa ngục chịu khổ, mà nghe tên Ta, một lòng xưng niệm, thì liền thành tựu mười nghiệp đạo thiện, không vào đường ác, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ ba: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh làm tớ cho người, không được tự do, hoặc bị trói buộc, hoặc bị gông cùm, xiềng xích đánh đập, khổ sở đau đớn, cho đến mất thân, mà nghe tên Ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, thoát khỏi hiểm nạn, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
- Nguyện lớn thứ tư: Ta nguyện đời sau, khi chứng bồ-đề, nếu những chúng sanh tạo các nghiệp ác, không tin Tam bảo, khởi chấp hư vọng, trái bỏ chánh lí, ưa thích bạn tà, chê bai kinh điển, cho là không phải của Phật tuyên thuyết, kính tin lãnh thọ sách vở ngoại đạo, rồi dạy cho người, khiến cho tất cả rơi vào lối mê, sau khi chết đi, lẽ ra rơi vào địa ngục chịu khổ, không có ngày ra, may được làm người thì cũng rơi vào nơi có tám nạn, cách xa thánh đạo, người này mà nghe được danh hiệu Ta, một lòng xưng niệm, nhờ sức niệm ấy, lúc sắp qua đời trụ trong chánh niệm, thoát khỏi các khổ, sanh vào thành thị, thọ hưởng niềm vui, cho đến chứng được Vô thượng bồ-đề.
Văn-thù-sư-lợi! Đó là bốn nguyện rộng lớn cao cả của đức Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác phát ra trong khi hành đạo bồ-tát. Lại nữa cảnh trí, các thứ trang nghiêm ở cõi Phật này, cũng lại giống như thế giới Diệu Bảo của đức Bảo Nguyệt Trí Nghiêm Quang Âm Tự Tại Vương vậy.

Văn phòng Luật sư Triệu Dũng và Cộng sự.
Trụ sở : 15A/302 Minh Khai, Hà Nội, Việt Nam.
Điện thoại : 04. 66556263 - 0942 477375.